Tranh chấp bản quyền giữa "sói" Wolfoo (Sconnect, Việt Nam) và "heo" Peppa Pig (eOne, Anh) không chỉ là một vụ kiện thông thường của thế giới hoạt hình.
Đằng sau những ranh giới mờ nhạt của tạo hình nhân vật,
thiết kế âm thanh và luật chơi hà khắc của các nền tảng công nghệ, vụ tranh chấp
bản quyền giữa "sói" Wolfoo và "heo" Peppa Pig chính là một
"bài học" đáng suy nghĩ về những rủi ro trong quá trình sáng tạo.
Nó buộc các nhà sáng tạo nội dung Việt Nam phải nhìn lại
cách mình xây dựng tài sản trí tuệ, nếu không muốn những nỗ lực vươn ra biển lớn
biến thành một ván cược trắng tay.
Trong kỷ nguyên số, cơ hội tiếp cận hàng tỉ khán giả
toàn cầu luôn đi kèm với những rủi ro pháp lý khổng lồ. Từ vụ việc Wolfoo và
Peppa Pig, kết hợp cùng những bài học đắt giá của nền công nghiệp giải trí, các
nhà sáng tạo Việt cần trang bị ba lớp phòng ngự cốt lõi để bảo vệ tác phẩm của
mình.
Ranh giới mong manh trong tạo hình và phong cách mỹ
thuật (art style)
Trong hoạt hình dành cho thiếu nhi, các nhân vật thường
có xu hướng được đơn giản hóa với những đường nét tròn trịa, màu sắc tươi sáng
để dễ tiếp cận. Sự phổ quát này vô tình tạo ra ranh giới vô cùng mong manh giữa
"cùng một thể loại" và "đạo nhái tạo hình".
Cáo buộc lớn nhất mà eOne nhắm vào Sconnect chính là sự
tương đồng trong cách thiết kế bối cảnh, tỉ lệ nhân vật và phong cách nét vẽ
2D. Bài học rút ra cho các studio Việt Nam là phải thiết lập một bộ
"DNA" hình ảnh hoàn toàn độc lập. Sự khác biệt không chỉ nằm ở việc đổi
loài động vật (từ heo sang sói), mà phải đến từ bảng màu (color palette), quy tắc
đổ bóng, độ dày của nét vẽ (line art), và ngôn ngữ hình thể của nhân vật.
Khi bom tấn The Lion King ra mắt năm 1994, giới hoạt
hình Nhật Bản đã dấy lên làn sóng phẫn nộ vì sự tương đồng tạo hình với Kimba
the White Lion. Tranh cãi bùng nổ khi cả hai nhân vật đều là sư tử trắng/vàng
có nét vẽ cường điệu hóa tương tự, bối cảnh mỏm đá, giống nhau dáng vẻ kiêu
hãnh, và thậm chí các nhân vật phụ cũng có hệ thống tương đồng (khỉ đầu chó,
chim mỏ sừng) được tạo hình bằng những tông màu và tỉ lệ gần như y hệt.
Sự việc này minh chứng rằng: Sự tương đồng về mặt thị
giác luôn là yếu tố đầu tiên kích ngòi cho mọi rắc rối pháp lý và búa rìu dư luận.

Nguồn: Mushi Production/Disney
Âm thanh và tiếng động: "Tài sản vô hình" dễ
bị bắt lỗi
Bên cạnh hình ảnh, vụ kiện Wolfoo và Peppa Pig còn là
một cuộc chiến khốc liệt về âm thanh. Những yếu tố tưởng chừng nhỏ nhặt như tiếng
lợn kêu đặc trưng, tiếng sói hú, nhịp độ nói chuyện, hay phong cách lồng tiếng
của các nhân vật đều bị đặt lên bàn cân pháp lý.
Âm thanh là thứ khắc sâu vào tâm trí khán giả nhí
nhanh nhất. Việc sử dụng các thư viện âm thanh (sound effects) có sẵn không được
cấp phép thương mại rõ ràng, hoặc cố tình sao chép phong cách lồng tiếng (chất
giọng, biểu cảm, cách nhả chữ) của một IP đi trước là một "tử huyệt".
Các nhà sáng tạo cần tự thu âm hoặc mua đứt bản quyền các hiệu ứng âm thanh để
đảm bảo tính độc bản tuyệt đối.
Quản trị tài nguyên số: Bằng chứng thép trên bàn hậu kỳ
Khi bị cuốn vào vòng xoáy "đánh gậy bản quyền"
(Copyright Strike) trên YouTube, công cụ phản công mạnh nhất không phải là lý lẽ,
mà là dữ liệu gốc.
Để chứng minh tạo hình nhân vật của mình là nguyên bản,
các studio cần lưu trữ hệ thống tài sản kỹ thuật số cực kỳ nghiêm ngặt. Mọi
thao tác trên các phần mềm thiết kế và hậu kỳ đều là tài sản pháp lý vô giá.
Bất kỳ một bước xử lý đồ họa nào - từ việc thiết lập lệnh
tách chủ thể, xóa phông nền để tạo các thành phần đồ họa độc lập, thêm các hiệu
ứng hình ảnh (visual effects) đặc thù vào từng khung hình (video frames), cho đến
việc lưu trữ chuỗi lịch sử xuất file định dạng PNG chuẩn - cũng đều tạo ra một
"dấu vết sáng tạo" vững chắc.
Năm 2011, họa sĩ Jayme Gordon kiện DreamWorks, cáo buộc
Kung Fu Panda sao chép thiết kế nhân vật. DreamWorks đã lật ngược thế cờ ngoạn
mục tại tòa nhờ vào hệ thống lưu trữ metadata kỹ thuật số khổng lồ.
Từ các file định dạng gốc với từng layer được định
danh thời gian (timestamp) rõ ràng, DreamWorks chứng minh được Gordon đã lén tải
hình ảnh, bóc tách layer và chỉnh sửa lại các thiết kế của mình cho giống với
phim sau khi xem trailer. Nhờ hệ thống "bằng chứng thép" trên bàn thiết
kế này, DreamWorks bảo vệ được IP tỉ đô, còn kẻ kiện cáo lãnh án tù về tội lừa
đảo.

Nguồn: Legalwriter2011/Flicker
Hành trình "đem chuông đi đánh xứ người" của
nội dung số Việt Nam đang bước sang một chương mới khốc liệt hơn. Sự việc
Wolfoo và Peppa Pig là một bài học lớn để ngành công nghiệp này trưởng thành.
Sẽ không còn chỗ cho sự mập mờ hay nghiệp dư; các nhà
sáng tạo giờ đây phải chuyên nghiệp hóa từ những nét vẽ tạo hình đầu tiên, làm
chủ không gian âm thanh, cho đến việc quản lý chặt chẽ từng file đồ họa bóc
tách để vững vàng bảo vệ đứa con tinh thần của mình trên sân chơi toàn cầu.
Cuoi.tuoitre.vn
